Thứ Năm, tháng 5 15, 2014

Tại sao người thông minh nhưng lười lại là những người lãnh đạo tốt nhất?


Nhân đêm nay lười biếng, nhưng tự cho mình smart, quỡn quỡn google "smart lazy"... thấy một bài cũng hay hay... rồi ngẫu hứng ôn lại nghề "dịch giả"...


Thông thường, chúng ta tìm kiếm 3 yếu tố trong  một con người: Trí tuệ, năng lượng và tính trung thực. Và nếu một ai đó không có điều cuối cùng, thì không cần xét đến hai điều đầu tiên. (Theo Warren Buffett)

Lý tưởng thì chúng ta muốn đầy đủ cả 3 yếu tố trên nhưng thực tế thì không như vậy. Sự chênh lệch giữa các yếu tố làm chúng ta khó khăn trong việc đánh giá để tuyển dụng một người nào đó.

Chúng ta sẽ bàn về các sự kết hợp và hoán vị có thể có từ các yếu tố này.

Rất nhiều người nghĩ rằng những người ngốc là vấn đề đáng lo ngại nhất (Tôi đã phản bác lại là những người thông minh nhưng không trung thực thì đáng lo ngại hơn nữa. Họ biết hệ thống, chơi "chính trị" tốt, và thường kết thúc kiểu lập lờ). Cho dù có hay không có tính trung thực, việc thoát khỏi một người không thông minh thì dễ dàng hơn là thoát khỏi một người thông minh.

Để đơn giản hóa, loại tính trung thực ra khỏi công thức kết hợp, chúng ta có 4 sự kết hợp: ngốc và làm việc chăm chỉ, ngốc và lười, thông minh và làm việc chăm chỉ, và cuối cùn là thông mình và lười.


Vậy, chuyện gì xảy ra với người thông minh nhưng lười?

***
Erich von Manstein, một trong những nhà chiến lược giỏi của Hitler, nói về Kurt Gebhard Adolf Philipp Frieherr von Hammerstein-Equord, cựu chỉ huy của Reichswehr, là "…một trong những người thông minh nhất tôi từng gặp..."

Cả hai người này được biết đến rộng rãi với trích dẫn bên dưới.

Tôi chia quân của tôi thành bốn nhóm: Thông minh, siêng năng, ngốc, và lười biếng. Thường thì 2 đặc điểm được gộp lại. Một số là thông minh và siêng năng - vị trí nhóm này là Tổng Tham Mưu. Tiếp theo là số đông ngốc và lười - chiếm 90% trong các quân đội và phù hợp cho các nhiệm vụ thông thường. Bất kỳ ai có cả thông minh và lười thì được chọn cho vị trí lãnh đạo cao nhất, bởi vì người này sở hửu một trí tuệ rỏ ràng và điềm tỉnh trong những quyết định khó khăn. Nhóm còn lại chúng ta phải cảnh giác là người ngốc nhưng siêng năng, nhóm này chỉ gây ra lỗi lầm.

***
Câu nói trên khá ý nghĩa đối với tôi.

Ngốc và Lười
Bạn có thể dùng người không thông minh nhưng lười bằng cách chia nhỏ công việc đến mức có thể. Chúng ta phải làm điều này mọi lúc để bẻ nhỏ công việc  thành những công việc dễ dàng, tạo cá nguyên tắt và thủ tục để giảm thiểu việc đánh giá công việc.

(Tôi đoán là việc này xảy ra ở tất cả các tổ chức, bởi vì vào một lúc nào đó, để giải quyết các kết quả công việc kém hiệu quả liên tục là việc tạo ra quy trình/nguyên tắt để khắc phục cái lỗi này. Đó là những gì rất giống với McDonald và những người này rất dễ bị thay thế.

Ngốc nhưng nhiệt huyết
Von Hammerstein-Equord mô tả những người này người chẳng làm được gì ngoài việc  tạo ra lỗi lầm. Với ông ta, những người này nên bị sa thải ngay lập tức. Tôi đông ý với ý kiến này. Mặc dù theo một góc nhìn tốt, thì họ tạo thêm việc cho những người khác.

Thông minh và nhiệt huyết
Chúng ta luôn muốn có những người này xung quanh. Tôi đoán là von Hammerstein-Equord cho là những người này phù hợp cho vị trí quản lý cấp trung. Tôi tưởng tượng ông ấy xem những người này là người của công ty: an toàn, tin tưởng và tuân thủ nguyên tắt.

Ông ta dường như xem họ là những người không thách thức cấp trên hay ý kiến ý cò. Tôi nghĩ là có một chút tiến bộ ở đây. Tôi biết khá nhiều người thông minh làm việc chăm chỉ nhưng đôi khi họ vẫn thách thức với cấp trên. Tôi nghĩ điều này xảy ra có vài lý do. Có lẽ họ quá trưởng thành và thất vọng với những điều mà họ thấy vô lý. Hoặc có thể là, và điều này rất có khả năng, họ chẳng còn tham vọng gì trong việc thăng tiến (tùy thuộc vào công ty, thông minh và ít hỏi có thể là cách dễ dàng để được thăng tiến).

Thông minh và lười
Một đánh giá thấp về lực lượng lao động ngày nay mà von Hammerstein-Equord nghĩ là xứng đáng để dẫn dắt "bởi vì anh ta sở hữu một trí tuệ rỏ ràng và điềm tỉnh trong những quyết định khó khăn"

Làm việc với những người này có thể là những thử thách. Họ ủy nhiệm và tin tưởng người khác làm việc của họ. Họ không quản lý quá chi tiết, họ chỉ hỏi. Họ tránh những thứ không mang lại hiệu quả (như họp hành, đọc giấy tờ, bận rộn…) Họ không cần đến sự nhất trí toàn thể vì như vậy thường là thêm việc, chứ không giảm. Họ tập
trung vào một số ít ưu tiên chính yếu. Và họ cũng không đi lòng vòng với những giải pháp để tìm ra vấn đề.

Thường thì những người này không muốn lên cao trong một tổ chức. Điều này tạo cho họ sự tự do để thể hiện sự khác biệt.


Với khuôn khổ như ở trên, đến lúc thú vị để suy ngẫm về những hệ quả của việc không khớp giữa những kiểu người và các công việc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét